
Ảnh minh họa
Quy định này không chỉ có ý nghĩa tham khảo, góp phần vào
đánh giá cán bộ mà kết quả có giá trị trực tiếp vào công tác đánh giá, bố trí,
điều động và thực hiện chính sách đối với cán bộ. Đồng thời, đây cũng là cơ sở
trực tiếp cho quá trình chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng các cấp nhiệm kỳ
tới. Thế nhưng, các lực lượng “khoác áo dân chủ ” tìm cách chống phá quan
điểm, chủ trương, đường lối, coi đây là một tiêu điểm để xuyên tạc đường lối,
phủ nhận vai trò của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nhận diện các luận điệu chống
phá
Ngay sau khi Quy định 96 được ban hành, trang RFA
có một loạt bài chống phá quan điểm lấy phiếu tín nhiệm của Đảng như: “Phức tạp
hóa vấn đề lấy phiếu tín nhiệm, vì sao?”; “Quốc hội đánh giá tín nhiệm, có thể
tham khảo ý kiến của người dân như lời của Thủ tướng?”; “Quốc hội bỏ phiếu tín
nhiệm: Nên hay không?”; “Đảng thừa nhận không đoàn kết?; “Lấy phiếu tín nhiệm:
chiêu trò mị dân?”. Trên kênh Youtobe, Trang Tâm Thức Việt cũng đăng tải
video ngày 9/2/2023 với chùm bài: ‘Lấy phiếu tín nhiệm: Thêm một chiêu trò mị
dân”. Đài Châu Á – Tự do cũng đăng tải môt loạt các bài trên nền tảng mạng qua
mạng Facebook, trang web… Hầu hết các bài viết và các video của các thế lực
phản động, thù địch dùng mọi thủ đoạn xuyên tạc, hạ thấp uy tín lãnh đạo của
Đảng, để phá hoại sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân. Dưới các danh xưng
“ nhà dân chủ”; “nhà báo tự do” như Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Vũ Bình…
Các luận điệu xuyên tạc, chống phá Quy định 96 của các thế
lực thù địch, biểu hiện ở những nội dung cơ bản sau:
Thứ
nhất, chống phá mục tiêu của Quy định 96.
Trong bài viết “Lấy phiếu tín nhiệm: chiêu trò mị dân”, đăng vào
ngày 09/02/2023 của Đài Châu Á Tự do, cho rằng mục tiêu của việc lấy phiếu tín
nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm là để “chiêu trò mị dân”, chỉ là “việc của Đảng và
những người đảng viên trong Đảng không liên quan tới nhân dân” để nhằm mục tiêu
“loại trừ lẫn nhau”, “thanh toán các thế lực, phe cánh, nhóm phái đối lập trong
Đảng”, để “xử lý các phần tử không theo hệ thống chung”; và từ đó cho thấy
“Đảng không tin vào chính mình” và “Đảng toàn trị nhưng không đủ năng lực cầm
quyền” hay “Đảng làm lu mờ và vi phạm nguyên tắc Nhà nước pháp quyền”. Trong
một bài cùng nội dung, trang RFA còn “khuyên” rằng Đảng cần làm công tác cán bộ
triệt để hơn và đó phải là “việc của toàn dân”. Thực chất luận điệu nêu trên
không chỉ nhằm xuyên tạc mục tiêu của Quy định 96 của Đảng, mà qua đó, âm mưu
sâu xa, nham hiểm của chúng là từ chỗ làm xói mòn, mất niềm tin của nhân dân
đối với Đảng, Nhà nước và chế độ.
Thứ
hai, thông qua việc xuyên tạc Quy định 96, các thế lực thù địch nhằm mục đích
phủ định vai trò lãnh đạo của Đảng.
Việc các thế lực thù địch ra sức
phủ nhận lịch sử, công kích vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, “đánh”
vào các nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt Đảng nhằm chia rẽ nội bộ. Khi cho rằng
việc lấp phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm là việc “thanh trừng”, “xử lý các sinh mệnh
chính trị thoái hóa không trung thành”, không đơn thuần là việc “xây dựng Đảng” mà là việc “loại
trừ phần tử phe cánh, nội bộ trong Đảng”. Thông qua việc viện dẫn các ý kiến, quan điểm từ các danh
xưng “nhà
dân chủ”, “nhà báo tự do” việc
bôi nhọ vai trò lãnh đạo của Đảng được cụ thể hóa bằng cách lấy diễn đàn dân
chủ ở nước ngoài để lên tiếng tố cáo và phản bác các quan điểm, chủ trương và
đường lối của Đảng, như: “càng chống tham nhũng thì tham những càng nhiều”; “ kết quả
người có phiếu tín nhiệm cao thì tỷ lệ thuận với danh sách những người bị kỷ
luật trong Đảng”; “ bỏ phiếu tín nhiệm mang màu áo dân chủ trong Đảng chủ vì
Đảng làm chủ cuộc cách mạng này, công việc chỉ có đảng viên tham gia”... Từ việc làm phép thống kê
mối liên hệ có chủ đích giữa kết quả lấy phiếu tín nhiệm với các cá nhân có tên
trong các vụ án, vụ việc tham nhũng, tiêu cực trong cán bộ lãnh đạo các cấp
thời gian qua, các “nhà dân chủ”, “nhà báo tự do” quy chụp sự suy thoái của
một bộ phận cán bộ đảng viên, tệ quan liêu tham nhũng trong Đảng thànhbản chất, biến cái “hiện tượng” thành “phổ biến” và
là “tất
yếu” của một Đảng duy nhất cầm quyền. Từ đó, các thế lực thù
địch, phản động, cơ hội chính trị cho rằng, “Đảng Cộng sản Việt Nam chiếm quyền
của dân, vi phạm dân chủ, nhân quyền”; “Đảng không nên giữ vai trò lãnh đạo,
không nên và không thể lãnh đạo tuyệt đối”; “phải đa nguyên chính trị, đa đảng
đối lập thì đất nước mới phát triển”... Đây không phải là một điều mới mẻ trong các
luận điệu chống phá Đảng của các thế lực phản động. Tuy nhiên, trước mỗi quyết
định của Đảng có tính xây dựng tổ chức Đảng, đặc biệt là công tác cán bộ thì
chúng luôn lấy việc bài xích chủ trương, đường lối của Đảng và tìm mọi
cách, tận dụng mọi thời cơ, mọi sự kiện trong công tác cán bộ để lồng vào đó
thông điệp bôi bẩn, suy diễn, sặc mùi chống phá làm mất uy tín và niềm tin vào
Đảng.
Quy định 96 thể hiện tính
đúng đắn của Đảng ta
Chủ
tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Cán bộ là cái gốc của
mọi công việc... huấn luyện cán bộ là công việc gốc của Đảng”(1). Do đó, công tác cán bộ luôn
có vai trò đặc biệt quan trọng trong công tác xây dựng Đảng, từ khâu phát hiện,
tuyển chọn, bố trí, phân công, phân cấp quản lý cán bộ; đánh giá cán bộ, quy
hoạch, đào tạo, bồi dưỡng; bổ nhiệm, giới thiệu ứng cử, điều động, luân chuyển,
miễn nhiệm; khen thưởng, kỷ luật; kiểm tra, giám sát, giải quyết khiếu nại, tố
cáo và thực hiện chính sách đối với cán bộ. Những vi phạm trong công tác cán bộ
của cấp ủy, tổ chức đảng, chi bộ và cán bộ, đảng viên rất đa dạng, phức tạp,
với phạm vi, tính chất, quy mô, mức độ khác nhau ở từng cấp, từng loại hình tổ
chức đảng. Xuất phát từ
vị trí "then chốt của then chốt", công tác cán bộ ngày càng được coi
trọng hơn, đúng mức hơn với vị trí, vai trò, có nhiều cách làm, quy định mới,
hiệu quả cao hơn, gắn kết chặt chẽ với công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng nói
chung; kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi và xử lý nghiêm minh những cán bộ, đảng
viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện "tự
diễn biến", "tự chuyển hóa", bất kể người đó là ai; không có
vùng cấm, không có ngoại lệ.
Việc
lấy phiếu tín nhiệm đối với các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí
thư là một trong những nội dung đổi mới rất quan trọng trong công tác cán bộ
của Đảng ta, bắt đầu được tiến hành từ nhiệm kỳ khóa XI đến nay. Mục đích của
việc lấy phiếu tín nhiệm là để thực hiện tốt hơn các chủ trương, nghị quyết,
kết luận của Ban Chấp hành Trung ương về xây dựng, chỉnh đốn Đảng; xây dựng đội
ngũ cán bộ cấp cao của Đảng có đủ phẩm chất, năng lực, ngang tầm nhiệm vụ; giúp
các đồng chí được lấy phiếu tín nhiệm “tự soi”, “tự sửa”, tiếp tục phấn đấu, tu
dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống và không ngừng nâng cao trách
nhiệm nêu gương, trình độ, năng lực công tác để hoàn thiện bản thân, góp phần
củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân đối với Đảng. Việc lấy phiếu
tín nhiệm đã đánh giá đúng phẩm chất, năng lực, kết quả cụ thể thực hiện chức
trách được giao và uy tín của người được lấy phiếu tín nhiệm bảo đảm tính dân
chủ, khách quan, công tâm, công khai, minh bạch theo đúng Quy định số 96-QĐ/TW
và Kế hoạch số 16-KH/TW của Bộ Chính trị, đồng thời là sự cụ thể hóa nguyên tắc
tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình của Đảng.
Từ
khoa học lý luận đến thực tiễn cách mạng đã trải qua chứng minh học trong
thuyết Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và quá trình lãnh đạo cách mạng của
Đảng ta cho thấy công tác tự phê bình và phê bình là quy luật phát triển của
Đảng. Trong điều kiện Đảng cầm quyền, tự phê bình và phê bình là vấn đề có ý
nghĩa then chốt trong việc xây dựng Đảng vững mạnh, không ngừng nâng cao năng
lực cầm quyền, lãnh đạo xây dựng đất nước thực hiện mục tiêu độc lập dân tộc và
chủ nghĩa xã hội. Trong chiều dài lãnh đạo các cuộc cách mạng dân tộc dân chủ
nhân dân và cách mạng xã hội chủ nghĩa Đảng ta luôn khẳng định tự phê bình và
phê bình là quy luật phát triển của Đảng, là thước đo trình độ dân chủ trong
Đảng, là ý thức trách nhiệm của Đảng với Nhân dân. Thực tế đã chứng minh, ở
đâu, giai đoạn nào, dù hoàn cảnh có khó khăn gian khổ đến mấy nhưng tự phê bình
và phê bình được tiến hành thường xuyên, có hiệu quả thì ở đó, giai đoạn đó, tổ
chức đảng phát huy được vai trò tiền phong gương mẫu và ngược lại ở nơi nào,
thời điểm nào tự phê bình và phê bình không được tiến hành thường xuyên hoặc
làm qua loa, hình thức là ở đó mất dân chủ, nội bộ mất đoàn kết, tổ chức đảng
không còn phát huy được vai trò lãnh đạo của mình. Một trong những nguyên nhân
dẫn đến các vụ việc tiêu cực, tham nhũng ở một số cơ quan, đơn vị, địa phương
đã được Đảng ta chỉ ra trong thời gian qua là do tự phê bình và phê bình trong
nội bộ ít được quan tâm, tính chiến đấu trong sinh hoạt không được đề cao.
Nhiều trường hợp “mũ ni che tai”, thờ ơ, thấy sai không đấu tranh, thấy đúng
không bảo vệ, đùn đẩy, né tránh, ngại va chạm dẫn đến nội bộ mất đoàn kết, tổ
chức đảng yếu kém không phát huy được vai trò lãnh đạo của mình.
Do đó, từ thành công của việc lấy phiếu tín nhiệm của Ban Chấp
hành Trung ương đối với các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư
khóa XIII đã cho thấy, Đảng ta luôn tuân thủ đúng nguyên tắc tập trung, dân
chủ, tự phê bình và phê bình trong công tác cán bộ. Đây là “hòn đá thử vàng”
đối với mỗi đồng chí cán bộ cấp cao của Đảng; đồng thời cho thấy quyết tâm của
Đảng ta trong việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nhất là trong công tác cán
bộ. Phát huy dân chủ chính là mục tiêu, đồng thời là động lực của công
cuộc đổi mới ở Việt Nam. Tuy nhiên, dân chủ không thể tách rời luật pháp. Nền
dân chủ xã hội chủ nghĩa không thể tách rời việc xây dựng và hoàn thiện nhà
nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản,
còn phải gắn với dân trí, với trình độ học vấn.
Trong
công cuộc đổi mới hiện nay, Đảng ta chủ trương phát triển nền kinh tế thị
trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Nhưng điều này không có nghĩa là sẽ dẫn đến
đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập trên
thực tế không chỉ phụ thuộc vào kinh tế, mà còn phụ thuộc vào một loạt các yếu tố
khác như tương quan so sánh lực lượng giai cấp, vị thế, vai trò của đảng cầm
quyền, hoàn cảnh lịch sử cụ thể, truyền thống lịch sử… Chế độ một đảng hay
đa đảng không phải là dấu hiệu của dân chủ hay không dân chủ. Trước những luận
điệu phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng từ các thế lực phản động, thù địch,
chúng ta đấu tranh bác bỏ bằng những luận cứ thật sự khoa học để làm thất bại
âm mưu “diễn biến hòa bình” của chúng; đồng thời, để không phụ lòng của Nhân
dân đã trao trọn, gửi gắm niềm tin vào sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng Cộng sản
Việt Nam. Việc đấu tranh bác bỏ các quan điểm sai trái, thù địch trước hết phải
xuất phát từ luận điểm khách quan, khoa học của chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng
Hồ Chí Minh về vai trò lãnh đạo của chính đảng vô sản trong tiến trình cách
mạng.
Như
vậy, cả lý luận và thực tiễn cho thấy, những quan điểm đòi phủ nhận vai trò duy
nhất lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam là sai trái, phản động và
hết sức nguy hiểm. Quy định 96 là sự
kiện chứng minh và khẳng định tính đúng đắn trong việc đấu tranh bảo vệ vai trò
duy nhất lãnh đạo, cầm quyền của Đảng ta là chính đáng, chính nghĩa và phù hợp
với nguyện vọng, sự tin tưởng của Nhân dân. Quyết tâm xây dựng đội ngũ cán
bộ, đảng viên của Đảng luôn trong sạch, vững mạnh, có phẩm chất, năng lực, tâm
huyết, trách nhiệm cao, luôn hết lòng vì nước, vì dân… đã và sẽ luôn là mục
tiêu, quyết tâm lãnh đạo của Đảng ta. Đó cũng chính là minh chứng thuyết phục
nhất, phản bác những luận điệu sai trái, xuyên tạc của các thế lực thù địch,
phản động chống phá Đảng, Nhà nước ta trong thời gian qua.
(theo tuyengiao.vn)
(1) Hồ
Chí Minh: Toàn
tập,
Nxb. Chính trị quốc gia, H, 2011, t.5, tr.309.